Cõi Người Ta Mục II

Nhưng với người chưa đạt được, chua có sự thật thì Kiến Tánh chỉ là một tưởng tượng, một ảo tưởng, một luồng ước ao, một dục vọng mà thôi.
Cõi Người Ta Mục II
Đêm qua tôi nằm mơ thấy trên một vùng đất cao, nơi tôi đang đứng, bên một cây bồ đề lớn, và phía sau đó, một hàng cây bồ đề con cao khoảng sáu mươi, bảy mươi phân được trồng mọt cách ngay ngắn, khoảng cách đều  đặn theo hình bán nguyệt.
 Sáng nay, cây bồ đề vẫn còn tươi mát  trong tâm tôi, nó là sắc mà phi sắc. Vì phi sắc nên mọi sắc (tướng) đều là Vô - ngại.
Cây bồ đề đó là chân không ( tính không). Vì chân không nên thể nó thường trụ qua tất cả các sắc tướng của đời thườn.
Khi đối diên, tôi không nghĩ là tôi viết ra những điều này, hoặc tôi không cần viết ra  những điều này. Nếu là một Linh Ảnh Khởi Thị tốt  thì từ trong vô sự mà sinh.Vì chỉ có tâm vô sự như là Tâm Bất Sinh mới khởi lên được cái vô tướng trong tướng trạng đề mọi người nhận được. 
Vì ai cũng có thể nhận được, nên nó không riêng là của ai. Thực tính là bình đẳng nên người nhận ra nó cũng là bình đẳng, bình đẳng cũng gọi là không hai - nhận được không hai  không một đó tức là thấy được cái tận cùng của Tri Thức con người, tức là Pháp hay Pháp Giới cũng vậy
Trước đây, tôi là một người khốn khổ, có thể gọi là bất nhẫn, tàn nhẫn, khốn nạn, khủng khiếp ở tất cả mọi mặt nghiệp chướng, báo  chướng, phiền não chướng và cả sở tri nữa. Tôi không sợ nói ra những điều khó khăn, bi đát của mình, nhưng nói ra những điều đó không bằng nói ra những  điều Giác Ngộ sự thật của tôi bây giờ. Vì ngày xưa, tôi cũng như các bạn, là những người cần sự thật, chỉ muốn tìm sự thật mà thôi.
Thấy sự thật  là thấy “chân lý” là thấy tâm thật của ta - điều nay có giá trị lớn hơn tu hành hàng trăm ngàn kiếp, hơn đọc nằm lòng tất cả kinh tạng. 
Giờ  đây, tôi đã thấy được cái chân thật của mình, cái không tính đó - nó là Chân Lý - suốt cả chiều dài và chiều rộng của lịch sử Thiền Tông, ai cũng muốn tìm ra nó, đối diện cùng nó. Người có may mắn  được gặp nó, xác nhận được nó thì gọi Kiến Tánh.
Với người đã đạt được nó, Kiến Tánh là một sự thật. Dù muốn chối từ hay huỷ diệt nó cũng không bao giờ làm được. Khi bạn được nó, dù bạn có khoá lấp, tránh trúc hay buông lung, phóng vật cách mấy, nó cũng không hề hấn gì, nó vẫn thảnh thơi, ung dung vô sự không bao giờ rời bạn.
Nhưng với người chưa đạt được, chua có sự thật thì Kiến Tánh chỉ là một tưởng tượng, một ảo tưởng, một luồng ước ao, một dục vọng mà thôi.
Tôi không hiện diện được một trí tuệ to tát như người xưa, tôi cũng không có một đột biến nổ bùng trong tâm thức như các thiền sư mà  bạn đã biết. Tôi là kẻ độn căn, tiệm tiến trong Pháp tu hành. Bây giờ tôi đã được rõ rệt trong tâm, yên lòng trong ý, thấy được trong cái nhìn, nghe được trong giọng nói, lưỡi biết trong mùi hương, tỉnh táo trong xúc - chạm tất cả không có sự chuẩn bị sắp đặt hay là một cố gắng gì cả, như thế Kiến Tánh là một sự thật hữu dụng mà vô công. Cho nên tôi nói rằng, viết ra những điều này là do lời hứa khi xưa, rằng tôi muốn tất cả mọi người hãy tin ở chính mình, hãy quay vào thẩm xét tự bên trong, nhất định mọi người sẽ tìm ra, sẽ thấy ra cái an bình muôn thuở ở nơi ta, tôi muốn giới thiệu các bạn tất cả mọi người “ Cái - Có - Thật” là bán năng Kiến Tánh. Nói như vậy thật ra tôi không có nói gì cả.
Cái Nguyện Lực tuyên rao Thực Tại của tôi ngày xưa nó không dính dáng gì đến cái vô Nguyên hiện giờ của tôi cả.
Tiếng quà khứ hay vị lai chỉ tồn tại được trong tâm người chưa giác ngộ mà thôi. Người Giác ngộ ngay cả Đối tính còn không. giác ngộ không bao giờ dối giả, nhưng chính người đó còn không thấy huống chi (cái phân biệt) đến thời gian, không gian.
Tất cả các bạn đều có thể Kiến Tánh, vì “Tánh Kiến” trong tất cả các bạn đều sẵn sàng cho các bạn, Kiến Tánh luôn chờ đón các bạn. Không có giới hạn nào bạn đường nào thân thiết với các bạn hơn năng lực Kiến Tánh. Không phải các bạn cố công tìm kiếm nó đâu, mà nó đang hiện diện nơi các bạn. Các bạn không bao giờ hài lòng với những hiện tại. Những cảm giác phù du sẽ bỏ dài các bạn. Từ sợ hãi âu lo, các bạn đã hình thành lên những tư tưởng, những kế hoạch để được an toàn cho cuộc sống. Nhưng chỉ trong Sác- na là các bạn sẽ chán nhàm tư tưởng đó mà thôi. Sự sợ hãi và âu lo luôn thôi thúc các bạn mau hình thành muôn ngàn tư tưởng mới. 
Nhưng làm sao có lượn sóng to lớn nào khi trở về với biển, biển đã sẵn sàng đón chờ đàn con muôn thuở? Dù các con ( sóng ) có đi xa cách mấy cũng không bao giờ rời xa lòng mẹ.
Cái “Kiến Tánh” của chúng ta cũng vậy, luôn sẵn sàng đón chờ chúng ta. Nó là ngôi tổ đường muôn thuở  của dòng họ Giác Ngộ như ta trở về an nghỉ.
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ sáu - 19/05/2017 23:08   Đã xem: 109
 Từ khóa: ii, Mục II, Cõi Người Ta

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây