Cõi Người Ta Mục III

Vì sự nghi ngờ những bàn chân lạ dưới gót giày ta vừa đã giẫm. Ta cùng tung hoành lui tới vết bước chân cùng vẽ vời hoang mang, cho đên khi gục ngã lịm trôi trong buồng tim tẫm rách.
Kiến Tánh là toà lâu đài mênh mông cổ kính, luôn mở của tất cả ngày đêm đón chờ chúng ta, những người con lạc loài, những công tử đang náu nương với những chiếc lều tự ngã ngoài sa mạc đầy bảo cát cuồng sa vọng tưởng. 
Trong cơn mê vùi, ta là tay kiếm khách hào hùng với những đường kiếm không hề lù bước, vì cuồng lưu dục tướng. Ta đã chiến đấu muôn đời với cái bóng của mình. Vì sự nghi ngờ những bàn chân lạ dưới gót giày ta vừa đã giẫm. Ta cùng tung hoành lui tới vết bước chân cùng vẽ vời hoang mang, cho đến khi gục ngã lịm trôi trong buồng tim tẩm rách.
Với tôi xưa kia, mọi người đều đáng sợ, vì họ sẽ không tha cái ngã của tôi. Không ai tha cho tôi về một sự sai lầm nào cả. Dù sự sai lầm đó chỉ bằng cọng tóc. Tôi sợ vì tôi luôn biết tôi sai lầm. Bống cái “ Biết” là sự sai lầm, cái bóng biết luôn tạo ra điều “tôi biết. Vì tôi biết nên tôi sợ, tôi không hẳn sợ kẻ khác đâu, nhưng tôi sợ chỉ vì cái bóng của tôi luôn cách khoảng với mọi người. Bởi vì tôi có cái biết của tôi, nên không còn biết gì khác, không còn biết ai khác - tôi phải đề phòng. Tôi không tự do.
Tôi không tự do, anh không tự do, chúng ta không tự do. Tất cả chúng ta trở thành người sợ hãi. Chúng ta phải đề phòng lẫn nhau. Muốn chắc chúng ta hãy nói gì với nhau - chúng ta muốn tạo một sự liên hệ cảm thông cùng nhau.Bước đi hoặc choàng vai, hoặc nắm tay, hoặc tay trong tay ”canh giữ” thật an toàn. Nếu  bỏ tay ra tôi có thể đánh lén anh.
Tôi không tin anh! 
Tổng quát trong phạm trù tâm thức của dòng tâm chưa sáng như vậy.
Khổng hẳn chỉ riêng con người, mà vô số sinh mạng trong cõi tồn lưu chết sống trong vô minh đều đã và đang sợ hãi, cô đơn. Từ đó hình thành ra ước vọng - suy tư và đối lập - rồi xung đột và khổ đau. Những đó chỉ xáy ra với người chưa “ Thấy Tánh”.
Nhưng với người kiến tánh thì sao?
Người Kiến Tánh  là tánh không hai, nên những tấu tuồng đa dạng, phức tạp của cuộc đời và cuộc sống đều thấy như những trận mua hoa trong giấc mộng - hoặc thấy như thực, tâm không thêm bớt một ảo tưởng nào.
Hoặc cùng thấy như mọi người thấy - chỉ thêm phần tế nhị hơn và cảm thông tận vào niềm vui, nỗi khô mà tánh vẫn không tăng giảm rung lay.
Kiến Tánh không phải là kiến tánh của tôi. Không phải là tánh của bạn, “không phải tánh chung” cho tất cả vì Tánh Kiến không có ngôn ngữ, không biết diễn đạt, không đặt bày ra văn tự, tất cả hình tượng đều nhất loạt tỉnh thức,an nhiên nó không hề thấy, nghe, hay biết một cái gì. Tuy vậy, nó không có sự tăm tối, không có cái gì không nghe, không có cái không biết.
Kiến tánh là năng lượng nguyên thuỷ nhất của muôn loài vạn vật. Nó là tâm bất sinh, nhưng nó cũng là tâm sinh ra tất cả giấc mộng của dòng đời. nó sáng tạo mà không làm chủ. nó sáng soi như viên thạch anh trong suốt, ánh sáng soi như viên thạch anh trong suốt, ánh sáng của nó hình dung những sắc màu hiện tượng.
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ sáu - 19/05/2017 23:15   Đã xem: 92
 Từ khóa: III, Mục III

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây