Gợi ý

 Tư duy đưa đến hoài nghi và sợ hãi. Hoài nghi, sợ hãi dẫn đến sự tìm kiếm, khám phá. Tiến trình qua phát minh, ta thẩm định giá trị, phê phán đặt tên.
Gợi ý
    Một lúc nào ta thấy mình có mặt. Ta tự thủ,tự bảo vệ đó là cái hình hài thân xác. Ta thấy ưa thích, quý trọng sở hữu những gì quanh ta. Ta sợ hãi nếu nó mất đi, không còn nữa. Ta muốn thêm mà không bớt.
    Những liên hệ ràng buộc trong vật chất  và cảm giác làm ta nghĩ ngợi.
    Tư duy đưa đến hoài nghi và sợ hãi. Hoài nghi, sợ hãi dẫn đến sự tìm kiếm, khám phá. Tiến trình qua phát minh, ta thẩm định giá trị, phê phán đặt tên.
Danh với thực, tinh thần và vật chất như mặt nền lót đá bóng bẩy là cái chốt của hữu.
Hữu là giới hạn, là cái phải biến đổi theo thời gian, thất vọng và mất.
Ta không ngờ rằng có sự vĩnh hằng. Ta không ngờ rằng có sự bất diệt trường tồn mãi mãi. Trong ngôn ngữ như là sự trừu tượng. Trong thực dụng toàn nhiên, nó là sự thật. Không phải sự thật  từ suy  tưởng mà “nó” là Ta. Không phải cái ta trong danh xưng hay cố chấp mà ta là một thực thể mênh mông tràn khắp, dài hơn  thời gian và rộng hơn không gian. Chúng ta là sự Thường trụ bất sinh và bất diệt. Khởi đầu tỉnh thức và giác ngộ. Sự kiện này có vô số người đã phát minh, thực hiên và thành tựu.
Bây giờ ta mới nghe vẫn còn kịp mà!
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ sáu - 19/05/2017 22:59   Đã xem: 39

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây