Mời người hãy đến 

Giữa trưa hè chang chói, chợt cơn gió thổi qua mát rượi, Người - trâu đều thoái mái khôn cùng, những lát cày lại tiếp tục, để vụ mùa trĩu nặng những hạt vàng, tạo  nguồn sống về muôn nơi khắp nẻo.
Mời người hãy đến 
Nhớ lại, như một khoảng cách, là thời gian đã lâu. Một người đã đi ngang qua vùng núi sương mù, nơi tôi ở ẩn. Với dáng cách phong trần, phá cách gần với tuổi trung niên, anh ta để lại nơi tôi một ấn tượng khó quên. Một tấm vải “sam” mà mỗi sợi chỉ của nó là mỗi sợi dây câu. Tuy nhiên, đường cộm mà bản thân nó lại trơn, như khi ta sờ lên lưng một con trăn, cảm xúc khi đang mát lạnh như nếu nó cựa quậy thì ta không khỏi rùng mình, đó là Hàn Nguyên - Bút hiệu của Nguyên Chân.
Bản chất anh không bất thiện. Anh có một quả tim biết yêu, đôi mắt biết nhìn. Chân và tay biết hành động. Anh đã đọc thơ của tôi lúc còn trang giấy viết.
Anh ghi lại vài cảm nghĩ sau đây:
Kính gửi: Bạch Vân Am Chủ!
Giữa trưa hè chang chói, chợt cơn gió thổi qua mát rượi, Người - trâu đều thoái mái khôn cùng, những lát cày lại tiếp tục, để vụ mùa trĩu nặng những hạt vàng, tạo  nguồn sống về muôn nơi khắp nẻo.
Như ngọn gió mát giữa mùa hè chang chói
Như lò sưởi nhỏ giữa mùa đông băng giá.
Ngôn từ như vậy, như ngọn gió mát kia thổi mát lòng người nông phu lao nhọc.
Ngôn từ không có nghĩa, cũng như ngọn gió mát kia không có ý.
Người ghi lại không có thú hướng, người đọc cũng không mong chờ đón nhận. Và chỉ còn lại sự mất mẻ khôn cùng tuỳ theo sự thọ nhận nơi mỗi một.
Vả lại, nói đến sự  thọ nhận cũng là gượng nói. Bởi vì trong khoảnh khắc mát mẻ khôn cùng kia, dẫu rằng ngôn từ có đến Hằng sa cũng đành bó tay, chẳng thế ghép nên lời.
Sau khi đọc qua Bất tử thư, với những dải mây hồng, có thể dừng lại ở nơi đây: “Dải mây hồng”. Tôi như được ngon gió mát kia, thổi bồng bay vầng tóc xoã, gió thật mát, nhẹ và ấm. Đã khơi dậy trong tôi chút gì sức sống tự nguồn xua vô tận.
Nên chi chẳng giám nhiều lời, chỉ vụng về ghi lại: “Ôi! tác tuyệt vô cùng”. 
Và người ơi! Hãy ngồi  xuống đây, tôi sẽ tân tay rót tiếp chung trà bị lãng quên, đã meo mốc tự nghìn đời muôn kiếp:
Thế giới rộng bao la
Hương ngàn xưa đầy ắp
Dâng mời người chung trà
Nâng môi tình lang khắp
Trân trọng!
Cảm niệm nhân đọc Thư Bất Tử
Ngày đầu hạ năm thìn

Chữ ký Hàn Nguyên
Cho em đó nữa phần hồn còn lại
Còn nữa phần ta se chẳng cho ai 
Bốn ngàn năm hạn cuộc có ngắn dài
Nên tiếc lắm, mùi thơm loài cỏ dại 
Nhận đi em, phần hồn ta cho đó 
Khóc đi em, máu tình lên men khó 
Cười đi em, và hãy hét lên  em
Ta bước xuống nắng chiều còn mấy sợi 
Khẻ nghiêng mình, thoang thoảng gọng lả lơi 
Run sướng quả, tìm quanh sao chẳng thấy 
Mang hồn người em đến tận những nơi
Chiều chết lặng thấy bóng mình ngã sấp 
Chợt hỏi lòng, biết mượn kẻ nào chôn
Mộng nguyên sơ sao giống bóng cô hồn 
Cười rũ rượi, tóc xoã dài đứng đợi
Ta cuối xuống, ngôn từ không sởi lởi
Mà âm thầm như gánh xác lên chôn
Khoác rong rêu chân bước tẻ lối mòn 
Ra đồng nội biết đâu chừng sẽ thấy 
Bữa thị thành bống nghe lòng chán ngấy 
Lũ ma trành vác chứ nghĩa đi đâu 
Chạy lanh quanh góp mặt được mấy câu
Sao thấu nỗi oan hồn đang tê dại 
Sống vất vưởng qua chuỗi ngày điên dại
Chực đêm về, ta sẽ hú như ma
Gọi tám phương, chín hướng đến hầu toà
Sẽ gạn hỏi: “ ai đem hồn ta bán?”
Nhưng mà thôi ta bỗng thèm có bạn 
Sống chọn lành, mượn chút buổi phù sinh
sẽ chờ em dâng hiến nốt mảnh tình 
Phần còn lại ta đợi chờ em đó 
Thời phố đọ hoa bốn mùa nở rộ 
Ma cũng hiền, quỷ cũng thấy dễ thương  
Chúa dang tay đón nhận kẻ cúng dường 
Rồi nắng ấm trăng về tình ngây ngất 
Đừng tỉnh mộng, đừng để hồn bay mất 
Đợi gió về, ta sẽ tiễn em đi 
Đợi nắng lên, ta sẽ nói những gì 
Lời mật ngọt em hãy chờ em nhé 
Thời phổ độ hoa bốn mùa nở rộ 
Ma cũng hiền, quỷ cũng thấy dễ thương 
Chúa dang tay đón những bước lỡ đường
Từng giọt đắng, sợi thương, lời cây cỏ 
Thời phổ độ cửa vô cùng mở ngõ
Ai bước vào ắt sẽ được lên ngôi
Ai bước qua ắt sẽ được luôn hồi 
Ai chưa đến xin mời người hãy đến
Núi dinh 1992
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ sáu - 19/05/2017 13:06   Đã xem: 95

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây