Từ tiếng động ồn ào muôn thuở

Đó là dòng đời từ sinh đến tử.
Không phải từ tiếng động mà ta mới nghe. Không phải từ nghe mà sinh ra tiếng động.
Tiếng động không tự biết, tai không tự biết, Nghe cũng không tự biết.
Đó là dòng đời từ sinh đến tử.
Không phải từ tiếng động mà ta mới nghe. Không phải từ nghe mà sinh ra tiếng động.
Tiếng động không tự biết, tai không tự biết, Nghe cũng không tự biết.
Vậy từ đâu? Có phải từ sự ồn ào? Ồn tự nó là bất an.
Bất an là dao động của tim, ồn ào là va đập của óc.
Cái gì tạo ra phản cảm để làm mất dấu của nguồn? Đó là im lặng.
Im lặng từ đâu đến? Từ cái không biết trong sự trống rỗng của THỜI.
Thời là: Thời tính, là tên khác của THỨC TRI, trong sự phóng ảnh và phối âm thành ra tưởng: Nghĩ và suy.
Im lặng là tiền nghiệm của “TRÍ” có cùng trong tư duy nó không ngừng động đậy sự rung lên của nó trong âm tầng của bóng. Đó là tiếng ồn muôn thuở.
Không có sự im ắng thì không cảm có tiếng ồn, không cần thoát ra tiếng ồn mà hãy cần hợp nhất trong im lặng.
Hãy lặng vào sau cái Nghe thì ồn náo tự yên.
Hãy nghe vào cái nghe thì âm thanh tự mất
Hãy rõ biết nơi nào không đối lập thì nơi đó xung đột không còn
Nơi nào mà xung cực không còn thì nơi đó đương nhiên là THỰC TẠI
Thực tại là cái không tên, nên không ngại mọi sự kiện.
     Có đặt tên đều là thực tại, vì thực tại không tướng nên từ có tên mà cái không tên được lãnh hội.
Biết cái KHÔNG TÊN trong danh và sắc nên có thể tùy thuận không đối nghịch, làm cho cái “không” xóa đi được cái sắc, làm cho cái tên trở thành không nghĩa (nghĩa không) Âm thanh không nghĩa đồng sắc không tên
Hiểu thì đồng với không thân. Do chấp mà có thân. Hiểu là thức-ý.
Biết hiện hữu là thức-ý, thấy sự có mặt của ý, thì thức thành ra ý-vũ trụ.
Ý vũ trụ là “CÁI BIẾT” tự biết ngang bằng với âm thanh “sắc tướng tự thân” cái không tên trong vật là cái không lời trong ý từ thực thể “VÔ-NGÔN” vô thỉ.
Hãy nhận chìm mọi ngôn từ của lời và phản biện của ý dưới tầng sâu vô niệm, rồi thảnh thơi từ Gió vô-căn…
Người đại trí thì trần trụi mà không mất đi cái THẤY sau mắt, không lù mù với cái Nghe sau tai.
Cái Biết không có ngăn cách, cũng không phân chia của thấy nghe hòa tan cùng các quan năng, là cái vô-hạn không thể tự tồn. Nội thủ trong cái mà nó không còn khởi sinh.
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ bảy - 01/07/2017 14:43   Đã xem: 51

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây