Thế nào là Bất Tử?

Hãy hiểu: “Vì ảo tưởng vào “nhân dạng của thân” nên cho thân là thật.
Sự xác định này không phải từ thân mà phát lên từ tưởng, giữ lại để tự bảo vệ trong qui chiếu ảo này gọi là TA.
Hãy hiểu: “Vì ảo tưởng vào “nhân dạng của thân” nên cho thân là thật.
Sự xác định này không phải từ thân mà phát lên từ tưởng, giữ lại để tự bảo vệ trong qui chiếu ảo này gọi là TA.
Các nguyên tố trong vận hành của khối (thân) không thể tự tưởng tượng ra nó được, thì nơi cái xác (đầy thực phẩm và phân…) chỗ nào để xác định là TA?
Tư tưởng thì tạo ra nhân dạng rất mập mờ, nó không nói được vào thời nào là cái TA:
Mỗi lúc xác thể đều trượt qua chính nó. Nó không một lần dừng lại để ngắm nhìn được cái tự thân…! Thì ai lấy cái không điểm dừng này để nhận dạng.
Dù một dạng ảo cũng còn không có thật huống gì là NHÂN DẠNG có thật để đặt tên. Từ một sức dồn để tự có điểm tựa của sự khờ khạo phát ra thành tiếng ta.
Một qui nạp hỗn hợp mập mờ trong phát âm thành tiếng TA.
Một hỗn hợp bầy nhầy qua các từ thân, tâm, ảo giác mà hình thành một chủ từ không chủ thể đó là: Tôi, “Tôi đây”…
Từ cái thấy phản đề, bất hợp không có thực chất nên âm từ tiếng tôi, ta được xài chung cả cộng đồng đều dễ dãi ca tụng như từng lời ca thần bí của bài chào cờ từ một giống dân không đất nước…!
Có hai ổ máy trong tế bào não: Một loại thì luôn lắp ráp những đồ hình, những động thực vật, hữu cơ, vô cơ trong dạng đồ nguyên thủy đều có tại đây.
Những con người, cảnh quang, những xung đột, chết chóc và tái sinh đến từ lò nguyên tử này mà xuất hiện.
“Tôi” ngồi đây mà đầu tôi luôn có “vấn đề”. Tôi luôn bân rộn như ở tại phim trường, “TÔI” là “Đạo diễn” mà cũng là diễn viên, hình ảnh luôn có là người tôi thương, người tôi cần cộng sự hay cần tẩy chay… “Hình người thương” làm tôi dễ chịu… hình đứa ghét làm tôi bực mình! Những ảnh này làm xúc động cảm giác ở lòng tôi… những hình này cũng là cái Tôi trên bề mặt.
Những hiện trường tự thân ảnh hiện làm tôi phải đứng lên, bước đi hay ngồi lại.
Những hình ảnh là cái tôi đang chuyển động đang tự hào, suy tư hay quyết chiến. Có khi nó tự dựng lên một chiến thuật, hay quyết sách cho chiến lược để hành động, nó là bệ phóng 
Mà nó cũng là những đạn đạo không mục tiêu. Lạ thay điểm hủy diệt cuối cùng cũng là chính nó.
Cái ta tự tồn điên loạn đó đã đội lên đầu “một thế giới” kinh hoàng rối loạn.
Một người có nhân đạo làm từ thiện cấp quốc gia và thế giới, kết quả đưa đến hạnh phúc thanh bình. Nếu không nhìn thấy được sự hiện hữu cùng những vọng tưởng tạo hình phát đi, thì người đó vẫn luôn là xung đột, làm cho sự xung đột toàn cầu không ngừng dứt.
Chiến tranh là sự tồn tại “không nhận ra” từ ý thức nhị nguyên
Cái bị chia cách luôn muốn tìm mối nối của tự thân mà phát sinh xung đột.
Giống như phản ứng phân hạch hay nhiệt hạch trong hệ các hành tinh. 
Ý thức là một nhưng nó là tổng thể của vũ trụ như nguyên tử có nhiều hạt trong nhân, nó không giữ được mà phải bắn ra, thức trong cái TA là những nguyên tử phóng xạ, đó là sự liên tục, lan tràn vô thường làm chấp ngã bất an, thất vọng
Cái nhìn thấu đáo như kính hiển vi điện tử nếu có thể tăng “vi-độ” mười triệu lần thì vật trở thành không
Không còn gì để tách ra được nữa, cái không cũng không còn tên gọi.
***
Cái chúng ta đang vừa biết: Cái còn có thể tưởng tượng và cái không (cái không thể…) Nếu một lần nhìn thấy: (thấy được rồi cái không thấy cũng không!)
Từ ý thức, nhận ra HIỆN HỮU đến TĨNH THỨC, GIÁC, và NGỘ. KIẾN TÍNH không nhất thiết là những bậc thang.
Không có thực những đòn bẩy, hay miếng nhún để vọt lên hay một cú nhảy. Nếu đó là những giai đoạn, thì đây chỉ là thời gian trong tưởng.
Điều cần có là làm sao biết được “cái gì không đúng” làm sao để không bị “trượt quá”? sự ám thị, qui định trong danh từ là sao? Trạng thái chấp trước, hay “trước ý” là gì biết được những điều trên không có từ sự “giải thích”
Cái hiểu thường (bỏ qua) cái đang là… CÁI THẤY thì không cần cái HIỂM
Phải như thật mà biết (không phải biết bằng suy tưởng) Cẩn thận là gì? NGHIÊM TÚC là gì (không phân trần giải thích)
Có cẩn thận như thật, có nghiêm túc tự thân (thân-trạng-thái, là sự “kết-cảm”) từ tâm. Không còn nghi ngờ gì ta mới khởi lên Biết đúng: đây là HIỂU. Ở đây là THẤY. Ta đã rõ ràng cái đang là: (đây là) cái “BIẾT”.
Trong khởi đầu của thị trường cái TUYỆT ĐỐI, nếu không thực sự có cái thấy từ không tính thì không cách nào nói lên được. ĐÂY LÀ THỰC. Đây là Trí. Đây là TÂM. Đây là GIÁC. Đây là NGỘ. Đây là KIẾN TÍNH.
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 01/08/2017 15:41   Đã xem: 32

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây