Bên Kia Bờ Vắng

Hiu hắt chiều thu
Bên bờ biển vắng
Hiu hắt chiều thu
Bên bờ biển vắng
Người khách lữ hành
Cô đơn
Đã đến tự bao giờ!

Gió ơi biết đến bao giờ
Hoa ngàn đợi gió từ bờ biển xa
Gió từ thổi mát lòng ta
Mây về núi lạnh xót xa tự lòng
Lung linh là giọt sương trong
Gió đùa rơi rụng nửa trong nửa ngoài
Thương ôi lòng tự đắm say
Tình vang vọng mãi vượt ngoài bể xanh
Thuyền người mang một đường ranh
Chèo khua khuấy động lanh canh lệ buồn
Bình bông cánh lục vời trông
Kìa con nhạn lẻ mênh mông gọi đàn
Thân ơi từ đỉnh cao sang
Nhớ ơi từ độ mang mang bụi hồng
Từng phen thuyền vượt gió giông
Ngàn muôn cũng một tự trong hội này
Gió ơi vang vọng từng mây
Tình mang mang mãi đượm màu mắt ai
Tương tư mùa gậy rông dài
Rừng cây khởi lục đường dài khởi xanh



Đời còn xô động lanh canh
Thì tim cũng họa đường tranh tuyệt vời
Ngút ngàn tột đỉnh chơi vơi

Chẳng lâu khoát áo nâu sòng
Hồi Kinh giục giã thuận dòng hư vô
Chày kình vang vọng sông hồ
Phiêu bồng sư nữ vừa vô chùa này

Chung vàng khánh ngọc từ đây
Kệ vàng lạnh toát thiền đầy cõi tâm

Đời đạo xem ra ngấy cuộc cờ
Vọng làm vọng nghĩ vọng càng lơ
Vang vang ba động hồi chuông sớm
Sầm sập tư tầm tiếng mõ trưa
Vạn sắc màu trần hương Phật ấm
Vị thành yểm thực vị chay ưa
Trời mây lồng bóng rồng qua lại
Bể cả kình ngư quậy nước lờ

Khổ vui tự ở tấc lòng
Việc dầu quan trọng tự bên trong
Ai hay lòng huyễn hình như huyễn
Thanh sắc chiều thu mặt nước trong



Hiện tượng như mây như lửa hồng
Tiếng vang dòng điện như chiều đông
Như cơn mộng mị như mây nổi
Cảm xúc xuân về hoa thắm trôi

Tiếng thở ngày trưa nặng khí hè
Mơ màng như một giấc nam kha
Tỉnh ra từ thuở thời câm nín
Giọt nắng huy hoàng trong mắt trôi

Vô thủy vô chung đã vọng về
Trong vườn biến dịch thoảng hương quê
Đợi ai từ thuở vô vàn kiếp
Mắt lộng mây trời mặt tợ trăng.

Trong mây tìm ánh mặt trời
Tâm đưa ý đẩy tiếng lời thị phi
Gió ngừng hát lặng đôi khi 
Nhìn trong tăm tối mà suy dị thường

Đi tìm ảo tưởng mãi không thôi
Một niệm mê say đít lộn đầu
Gió lặng chim về hoa nở rộ
Mới tường xuân mãi vạn niên trôi
Giữa trời mộng mị nắng che
Thuyền đi sông chảy người nghe lạnh lùng
Chưa tàn mà hận nhớ nhung
Rồi khi cát bụi mịt mùng biết chi.
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Chủ nhật - 18/06/2017 21:18   Đã xem: 40
 Từ khóa: Bên Kia Bờ Vắng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây