Thực Sự Là gì?

Sự là (sự kiện). Sự không có lý luận. Không có lý luận phát sinh trùm lên cái thấy một vật một sự kiện qua cái nhìn đó gọi là THẤY
THỰC SỰ là gì?
Sự là (sự kiện). Sự không có lý luận. Không có lý luận phát sinh trùm lên cái thấy một vật một sự kiện qua cái nhìn đó gọi là THẤY.
Xin bạn cẩn thận, nghiêm túc khi đọc câu này: Trong tầm nhìn trước hiện tượng (hay một vật) không có tự ngã (hay cái tôi) thì gọi là KIẾN (hay thấy) qua âm thanh chưa sinh tình hay lý (nghĩa) thì gọi là NGHE. Nghe hay thấy đều là KIẾN TÍNH. Cho đến hương vị, xúc khi trực chỉ “cái đang là” đều nằm trong một nghĩa “KIẾN” (kiến tánh).
   Thấy TÍNH là thấy THỰC SỰ hay THỰC TẠI.
Vì không có lý, nghĩa, tướng sắc trong cái THẤY nói là THẤY TÍNH.
Người thấy tính không có lòng tham hay xung đột, hoặc sinh hỷ trong tâm thì cũng tự biết (và cũng biết mình biết). 
* Cái “Biết” qua mọi xúc trần mà không mê thì cái “biết đó là KIẾN”.
Biết hay Kiến, đều là TÍNH là THẬT TÍNH, là NGUYÊN TÍNH, là THỂ TÍNH, là CHÂN TÍNH, là KHÔNG TÍNH, là KIẾN TÍNH.v.v…
Nhận ra từ đâu có “cái không biết” thì trong cái biết không nghi.
Cùng trong sự nhận dạng của cái biết thì cái không biết không tự biết mình. Không biết mình nó cũng không biết “cái nó muốn” nó không hề biết về “không gian phi lượng”. Sự hiện hữu của hiện tượng qua cái không biết nó không thấy như một thực hữu tĩnh vật của sự kiện (đang là) mà nó thấy như một tên gọi cùng một cảm xúc theo lòng tham. 
Cái không biết luôn thấy sự vật như một thèm muốn hay chối từ.
“Tên gọi” chính là nó. “Tên gọi” làm cho nó liên kết cùng vật chất. Qua tên gọi bản ngã nó sáng lên như một hiện tại của thời gian.
Cái không biết là một không gian đen (không phải màu). Chính Cái không biết này tạo ra ảo tưởng. Trong ảo tưởng phát sinh ra “Thời tính” và thời tính phóng hiện ra chạm vào hiện tượng làm cho cảm giác thời gian xuất hiện.
     Cái không biết là cái “Không ý thức được về ý thức”.
Cái không, không ý thức được ở ngoài gọi là khờ, không ý được ở bên trong gọi là NGU, có ai đó nói mình ngu thì mình sẽ tức giận ngay.
Một ai đó tự cho mình có điều đó hay không có điều đó thì làm cho mình khó chịu. Như một món đồ không có thật tự
mình dán lên đó một nhãn mác, nếu nói đó là đồ giả, đồ hư thì mình cũng tức giận và phản ứng lại, như thế thì có sự tổn thất và cái ngu gấp đôi.
Tâm và thân thể là những món đồ trống rỗng không có thật, phiền toái, khổ đau và chết chóc… vậy mà mình chưa bao giờ nhàm chán hay xem xét vô tư lên nó. Những lơ đãng và tiêu cực trong quá trình tâm, như thế đều từ do “Cái không biết” mà ra.
Cái không biết như thế không phải là nó không biết mà vì nó biết quá nhiều. Mọi hình, danh, sắc, tướng qua danh xưng đó làm đảo ngược lại “cái bị biết trở thành cái biết” khúc xạ hai chiều qua kiến màu tri thức lại tự đăng quang làm CÁI BIẾT.
Cái Biết thật vẫn ở đó, nó không hề mất mát, giống như tấm kiếng sáng đã đầy ắp hình ảnh sắc màu hoa bướm và chữ tượng hình trên đó…
Tấm kiếng sáng bây giờ nó rất tự hào về những sắc màu, hoa bướm cùng những ký tự tượng hình…
Nó có thể so sánh sự hơn kém những hình ảnh trên bề mặt củng những tấm kiếng khác…
Những tỷ dụ tiêu biểu ở đây nếu không khéo hiểu thì cũng như tô thêm lớp thủy tinh trên mặt kiếng.
Tất cả ngôn ngữ, hiểu biết, tri thức, hình lượng, ngữ cảnh đều là “Cái không biết”.
Tất cả mọi danh từ, động từ, trạng từ hay tĩnh từ tạo ra chất lượng khái niệm hiểu biết nơi tâm đều là “Cái không biết”.
Như đã nói ở trên: Cái Không Biết không phải nó không biết gì mà vì cái biết quá nhiều … cái biết nhị nguyên (hay nhất nguyên đều làm cho nó tự khờ khệnh trước cái “VÔ TRI”.
Cái Vô Tri là Cái Vô Ngôn. Vô Ngôn là cái Vô Hạn là cái vô lượng, con đẻ của cái BẤT SANH VÔ.
VÔ không phải là một “công án” để tham thiền.
VÔ và TÁNH không phải là hai. VÔ là KIẾN, TỰ KIẾN cũng là thập tính không có danh.
Ai cũng có thể NGỘ tức thì khi vừa nghe “VÔ” ai cũng có cái “KHÔNG là TÂM” trong hiện trường. 
Khi âm từ của VÔ vừa chạm đến thì NGỘ đã xảy ra vì không tính là trực thức trong mọi tâm trạng (thời gian).
Bạn không thấy rõ cái Ngộ vì GIÁC đến chậm. Ví như không cảnh giác thì người đến gần cũng không thấy.
* CÁI KHÔNG không phải là không-trơn, không có gì, hay là trạng thái tâm không nghĩ tưởng (rất gần gũi với không nghĩ tưởng).
Vì “Cái Không” không trạng thái thức nếu “cái Biết không tâm điểm” tự an- nhiên, không nghi cũng không tin, không thể nói có cũng không thể nói không.
Khi CÁI TÔI tự giác ngộ thì cái TÔI là KIẾN TÍNH. Không hề có cái tôi kiến tính.
Không hề có cái không có trong cái không có. Thì cũng không hề có cái có trong cái có.
      Không hay có là tâm lý chứ không phải là sự kiện.
Có tấm ảnh chụp mây và bầu trời trong phim, mà mây và bầu trời thật không bao giờ có trong ảnh, đó còn là cái có cái không của vật chất.
Qua Giác-ngộ thì từ, ngữ, nghĩa đều không diễn đạt được.
Khi tôi nói Tôi giác ngộ hay tôi kiến tính thì tôi tự biết tôi nói gì, hay tôi thấy gì.
Tôi là tự-ngã nó đồng hóa với cùng hình, danh, sắc, tướng.
Khi nhập vai qua danh, sắc nó luôn tự đắc, tự mãn nên nó nói TÔI. Tôi làm, tôi biết, tôi nói, tôi đồng ý, tôi không đồng ý. Do đó gọi là NGÃ.
Ở đây cái biết nó tự trống rỗng qua âm từ TÔI, cái tôi là âm-lượng mà không âm-hình hay ngữ cảnh. Điều này hoàn toàn mới mẻ kỳ diệu như cái vỏ rắn không ruột.
Bây giờ tôi nói: Hồi đó Tôi Kiến tính, tôi giác ngộ hay tôi ngu muội, trong câu nói có hàm ý thời gian và không gian sự kiện, nhưng nó lại không có sự nương dựa vào cái tôi hay bản ngã, tự ngã gì cả.
Trong Kiến tính là Không tính, là Vô tự tính, nên nó không còn một tính cố định nào.
Trong Kiến tính người đó biến mất, người đó đã lặng vào một dòng sông rất sâu, 
Người đó từ đáy biển, từ lòng đại dương mà đi ra.
Người đó vào trong tất cả đời sống của trần gian, tục lụy, người đó tàng hình mà không dấu xác. 
Người đó ẩn dật giữa đời mà không đổi hình hài, cả danh xưng đều không thay đổi.
Người Kiến tính như đứa trẻ con 8, 9 tuổi. Nó thấy được một kho tàng, nó không cần biết giá trị của kho tàng nhưng càng lớn lên nó càng có khả năng tiêu xài thỏa đáng, nó không nghèo thiếu nữa.
Đứa bé này lúc nhỏ nó chưa có kinh nghiệm của lòng tham nên đến khi thấy kho tàng nó không lòng ôm giữ.
Người thiếu cái gì thì cần cái đó.
Giá trị từ sự phân biệt của lòng tham.
Trong cái thấy như là cái đó thì cái thấy thêm vào danh.
Trong cái thấy của sự đang là cái thấy không có sắc. Trong cái thấy vô cảm cái thấy không có tham.
Trong cái thấy vô tri cái thấy không có ái. Trong cái thấy không có cái “CÓ” cái thấy không có tướng.
Trong cái thấy không có không. Cái thấy không tranh cãi.
Trong cái thấy không hai của cái thấy. Cái thấy này là Kiến tính.
Cái Thấy đồng như cái nghe trong Cái Biết là NGƯỜI KIẾN TÍNH.
Như thân ở trong nước thì gọi là người lặn, thân trong hư không thì gọi là người bay.
Thân đã lặn vào chân lý, hay cái Tuyệt đối thì gọi là NGƯỜI KIẾN TÍNH.
NGƯỜI KIẾN TÍNH. Người là âm dội lại từ trong trống, là hoàng âm hay vọng âm mà không có thực hay đặc chất là một chứng nhân hay nhân chứng của không tính.
Khi Kiến tính rồi người vẫn là người, vật vẫn là vật. Chỉ nơi tâm không còn mê nơi danh, sắc chứ không làm cho không có danh sắc.
Giống như người biết rõ thủy tính lặn vào dòng sông, hay người luyện kim vào trong lửa.
Người Kiến tính biết cấu trúc tư tưởng nên cũng tưởng tri không chống trái. Biết được cảm thọ nên hòa đồng cùng cảm thọ.
Người Kiến tính cũng đồng như tất cả mọi người, nhưng trong “Cái Biết” không tạo ra “Hữu”; Hữu thể tương tục để không ngừng tái sanh đau khổ.
Người Kiến tính không chủ trương làm ác hay thiện mà trong vận hành không có sự mong chờ thiện ác.
Nghe người bình thường làm thiện thì được quả lành (thiện) nhưng nghe người Kiến tính làm thiện, sau quả thiện sẽ có duyên Kiến tính. Vì sao? Người Kiến tính khi nói thiện không quy ước vào Thiện.
Có ngôn ngữ từ “Vô Ngôn” mà nói, người nghe không bị chấp-thường vào ngữ-cảnh nên quả hậu vào không tính.
Qua âm giai chất lượng của âm thanh người Giác Ngộ, tần số động vi tế, biến chiều của không gian thành KHÔNG-TÁNH. Và sự giãn nở mỏng tần làm thời gian vuột mất.
Thời gian là gì? Muốn biết hãy lắng nghe hơi thở.
Hơi thở là đồng chất của tư duy.
Ý nghĩ là sóng thức phát ra dòng tưởng.
Nhiệt và gió đủ tạo hình cho “TRÍ”
Ảo của thời tính được hình thành, đó là “THỜI GIAN”.
Không phải thời gian là tư tưởng mà chính tư tưởng tạo thành “ảo giác thời gian”.
Thời gian tồn tại là không gian của thức, những động đậy sâu kín từ trong là không gian hình lượng, nếu không hình lượng bên trong thì không nhận định được sắc tướng ở bên ngoài.
Kiến tính không riêng chỉ thấy không mà thấy cùng tất cả có. “CÓ” và “KHÔNG” không còn ranh giới. Sự phát minh ra cái “THẤY” chỉ là lúc ban đầu. Sự giác ngộ như những cái chớp trong không.
Giống như trong cơn mơ ban ngày, không gian hiện tượng và sự vận động đều không tách rời cái mê, khi tỉnh dậy thấy mình trong sự sáng lạng của ban ngày, người tỉnh thức liền biết.
Không phải từ tỉnh thức mà có ngày sáng… ngày sáng đã có trước lúc bình minh ngủ trưa!
 Sự thức không phải từ hết mơ, mà do từ tỉnh thức và ngày (sáng) đã có trước khi mơ.
Hiện giờ đang mở mắt mà ta vẫn ngủ.
Và mọi sinh hoạt như thực đây đều là mơ… mọi sự đi, đứng, ngồi, nằm, đều trong tâm mộng.
Mọi qui ước, qui định tâm là quá trình của tưởng. Các tư duy lý luận và đạo đức đều từ cái TÔI.
Cái tôi từ âm (âm thanh) và sắc qua tương tác như những mối nối để tạo hình rồi phóng hiện như một “Thực hữu” của sự sống.
Sự sống chỉ là từng khoảnh khắc phù du, mọi ảnh hiện trong trực thức đàn hồi càng động nó càng quy ngã. Sự chìm lần dưới vùng va đập phân ranh, nó cảm thấy mình như vô tư, nhưng khi qui chiếu đậm màu thì tạo thành năng động…
Từ lâu chỉ là một âm thanh ồn náo, chưa một lần nó ngừng lại nghỉ ngơi, những con người là những bóng ảnh chớp tắt liên hồi trong đêm dài bất tận.
Những khổ đau hay lạc thú cũng ngắn ngủi như những giọt sương chiều muộn ngày thu.
Người ta chưa bao giờ tự hỏi: Có cái gì trong cuộc sống quí giá ngày đêm gìn giữ mà không bị mất đi? Và thiết thực hơn là tự vấn: Ai là TA vậy?
Cái gì tạo hình cho tưởng? Không có nghĩ tưởng thì còn lại gì không.
Tại sao chết lại không cùng với sống? Tại sao mình sợ chết?
Có thường nghiêm túc mà tự vấn như thế thì “CÁI ĐẦU” của người đó sẽ trở thành bất tử.
Muốn hiểu biết, người cần phải có trí tuệ. Vậy trí tuệ là gì?
Chắc chắn rằng trí tuệ không phải là những tưởng tri mà ta đang có trong đầu. không phải cái mà ta đang suy nghĩ, những hình ảnh, những danh từ.
Trí tuệ không có từ sự “lặp lại”. Cái ta “nghe được từ kẻ khác”
Những điều đã học, đọc từ trong kinh sách, cho đến tấ cả kiến thức và kinh nghiệm mà ta còn có thể nói lên thành lời và những điều còn trong tâm tưởng.
Trước hết ta phải biết và thấy những điều nói trên thật rõ ràng, thật dứt khoát! Sau đó: là cái “Ta không biết”
1. Hãy yên lặng trong cái “Không biết”
2. Hãy rõ ràng không biết: Là một trạng thái tâm.
3. “THẤY” không có cái biết là không tâm điểm. Không có gì khởi lên, sinh lên, không có gì “đang là”. Đây là khoảnh khắc “Không thời gian”.
4. CÁI TUYỆT ĐỐI đã hiện tiền phi hiện hữu rồi hiện hữu.
Bạn đã nhận lại được Trí Tuệ nguyên thủy rồi. Bạn đã THẤY trước mắt mọi hiện tượng rất rõ ràng mà không cần “Tính không” gì hết.
Bạn có được ba cái Thấy một lần: (cũng là ba không).
1. Bạn không thấy sự vật là “Có”
2. Bạn không thấy sự vật là “KHÔNG”
3. Bạn không thấy sự vật vừa có vừa không!
BẠN THẤY RẤT RÕ VỀ CÁI ĐANG THẤY. (Chỉ là lúc đầu thôi)
Từ cái vô ngôn tôi nói ra điều này, (trăm ngàn lần xin bạn đừng bắt lỗi) và có thể trong trong trăm ngàn lần đã tái sinh trong luân hồi mà ta cũng chưa từng gặp gỡ). Đây là trí tuệ nguyên thủy, là trí tuệ khởi nguyên ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG CỦA BẠN.
Chỉ cần tin như thế ta cũng đã vượt qua quá khứ thời gian rồi. Qua lòng tin an nhiên như thế cũng đã vượt quá trăm ngàn lần phải sai và sám hối, bởi 
DUY TUỆ LÀ SỰ NGHIỆP
(Sống điêu linh trong kiếp sống Ta Bà
Chỉ Tuệ-giác là vượt qua tất cả.)
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ bảy - 01/07/2017 03:33   Đã xem: 38
 Từ khóa: Thực Sự Là gì

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây