Bỗng một giã từ

 Rồi một ngày cuối đông vào buổi xế trưa tôi bình thản đứng trước Bạch Vân Am bên cạnh bụi hoa trúc đào đang rực rỡ bông từ con đường nhỏ ở ngoài đi ngang qua cửa ngõ Tôi, một ông lão thật gọn gàng và giản dị trong bộ đồ màu nâu sậm
 Rồi một ngày cuối đông vào buổi xế trưa tôi bình thản đứng trước Bạch Vân Am bên cạnh bụi hoa trúc đào đang rực rỡ bông từ con đường nhỏ ở ngoài đi ngang qua cửa ngõ Tôi, một ông lão thật gọn gàng và giản dị trong bộ đồ màu nâu sậm, ông lão đầu cạo trọc, từ trên mặt chảy xuống làn da đỏ thẩm nhăn cứng như những đường vằn của một cây già cổ thụ. Đầu không nón chân không dép tay trái ông  xách một túi vải nhõ màu đà đồng như màu đồ ông đang mặc, tay phải ông cầm một cây thiên trượng bằng cổ tay trẻ con suông sẻ bóng láng. Tuổi tác ông trên bảy mươi nhưng người thì trông rất rắn rỏi hiền lành và khoẻ mạnh.
    Tôi gọi to : Ông cụ ơi đi đâu đó ?
- Tôi ở núi mới về
    Tôi bước ra gần ngõ và hỏi thêm ông ở núi nào vậy ?
- Núi xa lắm, ông thầy có đi không Tôi dẫn đi !
    Đi ! Tôi trả lời như một quyết định. 
- Ông có đi thì chuẩn bị sẵn đi, mồng tám tháng giêng tôi đi ngang đây dẫn ông đi.
    - Vâng, chắc  nghe!
    Trước đây Tôi không có dự định gì về việc lên núi cả. Nhưng từ giây phút đó Tôi biết mình sẽ không còn ở lại nơi nầy nửa đó là 25, 26 tháng chạp những ngày cận Tết cuối cùng mà Tôi còn có mặt ở Bạnh Vân Am. Năm dương là 1963. Tôi biết chỉ còn trong vòng hai tuần lể nữa Tôi rời khỏi nơi đây, Tôi sẽ cùng đi với ông già mà Tôi không hề quen biết, sẽ lẩn sâu vào một vùng núi non nào đó không biềt trong những rặng núi thâm hút kia có gì bí ẩn đủ làm Tôi quyết định xoay bỏ cuộc sống ở đây. Với sự lìa xa những người thân quen những con đường Saigon. Tôi sẽ không còn lang thang trên những con đường đầy ắp người qua lại như con đường Lê Lợi, Phạm ngũ Lão, Trần Hưng Đạo và Tôi cũng sẽ không có mặt nữa trong những nhà sách lớn như Khai Trí cùng những tiệm sách cũ để lựa tới lựa lui những quyển sách mà mình ưa thích.
    Trong Kinh Phật thường bảo rằng trong đời mỗi người sự gặp gỡ hay ly biệt đều từ duyên mà có nhưng nhân duyên nào hội họp và nhân duyên nào biệt ly thì không ai biết rõ ra được cả.
    Theo Tôi thì Duyên từ Nhân mà có, Nhân từ ý khởi sinh mỗi người ý thức theo lòng dục làm cho liên hệ để được thỏa mãn và bất mãn theo sự thấy nghe cảm xúc với đối tượng mà ta cứ tưởng là có thật.
    Cái hiện tại gieo ấn tượng đến tương lai, tương lai là thụ tưởng trong cái đầu của hiện tại, nó luôn tái khởi sinh sắc chập chùng ảo tưởng như một giòng chảy không ngừng hội hợp rồi rả tan trong danh hình tướng sắc.
    Trong cái duyên mà ta chưa hề biết, chưa hề nghĩ ta chưa từng có quen thuộc như sự sống bằng lòng trong hiện tại nhưng nó vẩn luôn có sức mạnh huyền bí làm cho ta xuôi thuận, không cần biết con đường phía trước mà ta sắp bước đi đó sẽ rủi may gì cho ta. Đó là đôi chân của Tôi sắp khởi động bước theo tiếng gọi của rừng sâu. Viễn ảnh của từng đỉnh núi cao, cây cối bạt ngàn từng áng mây trắng xóa nhẹ nhàng giữa buổi chiều yên tĩnh...
    Tôi không nói lời từ biệt hay báo trước với ai đã đến Bạch Vân Am trong những ngày cuối và đầu xuân năm ấy.
    Má con Bà Thanh tra Lê Văn Phương, mấy Thầy và thân hữu đều có đến chúc Tết trong những ngày đầu xuân. Tất cả họ đều không biết tờ lịch của thời gian mà chất keo sẽ không còn dính nữa. Riêng Tôi làm một bài thơ như để chúc tụng và ghi dấu cho chính mình :
    Xuân năm nay phải chăng mùa Xuân trước
    Người năm xưa có trở lại chiều nay
    Những bông hồng lung linh màu máu đỏ 
    Mồ kia im có biết cảnh Xuân về


        
Ta thấy rõ những oan hồn lay lất
        Khấp khởi mừng chúc tuổi Tết cho nhau
        Tiến tới đi năm tháng sẽ khơi màu
        Run rẩy bước dắt lần nhau đến mộ

        Ai ý thức rằng Xuân là tiến bộ
        Nhỏ hình hài rồi đến tuổi trung niên
        Một năm đến năm đi sầu đã lại
        Điểm mây đều tai mắt dẫn chân run

        Hương màu áo còn treo giờ đã cũ
        Người trở về chân thật khác năm xưa
        Muôn ý niệm người có là bạn hữu
        Hay dòng đời vẫn lại nắng và mưa

        Bên miếu vắng tuần nhang vừa rực cháy
        Khách bộ hành van vái với hương linh
        Xuân đã về mau người về đây hưởng
        Rồi ta cùng bầu bạn đến Diêm vương

    Mừng tuổi anh xin cho một con đường
    Em sẽ bước nhưng không là ngõ cũ
    Đường anh đi kinh kỳ không thác loạn
    Dẫn em về cho tận chỗ quê hương

    Xin chúc Tết cho anh tròn ý niệm 
    Không rộn ràng khích động cho trào dâng

Niềm thanh cãm không đi về hủy diệt
    Và sắc trần không ấn tượng thương tâm
    Thế là hết con tàu không khái niệm
    Xuân dẫu về ma quỷ chẳng theo nhau 

    Sắc thanh âm không đủ đậm thâm màu 
    Xin chấm dứt một mùa Xuân oan nghiệt

    (Thôi chấm dứt nghĩa Xuân cùng sanh diệt
Chỗ vô cùng không khen tặng nơi đây)
 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 27/06/2017 09:51   Đã xem: 27
 Từ khóa: Bỗng một giã từ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây