Đi về trong cõi phù vân

 Sau lần rắn mai gầm vào chòi tranh của tôi trong đêm khuya hôm ấy, tôi không còn gặp lại chúng nữa. Cho đến 10 năm sau thì có người thấy rất nhiều loại rắn hai đầu xuất hiện. Những ngày đầu ở đây tôi thường xuống ăn cơm ở tịnh xá, nên quen nhiều
 Sau lần rắn mai gầm vào chòi tranh của tôi trong đêm khuya hôm ấy, tôi không còn gặp lại chúng nữa. Cho đến 10 năm sau thì có người thấy rất nhiều loại rắn hai đầu xuất hiện. Những ngày đầu ở đây tôi thường xuống ăn cơm ở tịnh xá, nên quen nhiều Sư bên khất sĩ như sư Ngươn, sư Đạt, sư Tràng, sư Trường, sư Ngộ, sư Thuận, sư Đáng, sư Bình … Có vị rất thân, có vị tôi chỉ biết sơ qua mà thôi. Tôi cảm tình với mấy sư bên khất sĩ vì hồi còn làm trụ trì ở chùa Kim Quang, Tỉnh Hội Phật học ở Biên Hòa. Tôi có gặp sư Giác Nhiên mấy lần và ni sư Huỳnh Liên. Tôi rất quý mến các vị chân tu này. Một sư từng ngủ cùng tôi một nơi, cùng ăn cơm một chỗ trong suốt bao tháng trường đó là sư Giác Phiên (Sư Phấn).
      Một hôm qua bên kia cầu Đại Ninh nơi thất cô Hồng tôi gặp hai vị sư còn rất trẻ. Một trong hai sư có dáng vóc giống như Giác Phiên nên tôi hỏi: “Sư có biết sư Phấn không?”
     Vị sư này rất tươi mát và liến thoắng trả lời:
       - “Biết,biết! Sư đấy là huynh đệ với tôi đấy”
     Người trả lời tôi là sư Giác Liêm. Từ đó tôi và Giác Liêm thân nhau, Giác Liêm ở một chỗ với sư Bình tại Phi Môn. Họ thường xuyên xuống chơi nơi tôi ở, có sư Hiệp và sư Thi từ miền Tây lên chơi rồi cũng ở lại đó. Tôi lên xưởng cưa gần Tùng Nghĩa xin bốn kíp ván về làm thêm một cái thất, có gác để các sư thầy đến có chỗ ngủ. Có thầy Nguyên Lợi, Nguyên Tâm từ Quảng Nam vô cũng ở lại đó, có Trường và Khoa từ Sài Gòn lên cũng ở lại đó.
      Những người đến đây đều có tuổi rất trẻ trung chưa ai tới 29, 30 tuổi. Dù sư, dù thầy họ đều rất hồn nhiên, thanh tịnh. Tôi cùng các sư, thầy trẻ quây quần chung sống qua nhiều ngày nhiều tháng như vậy nhưng chưa có một người nào nói đến tiền bạc. Tôi như là “chù vị” ở đây mà tôi cũng không biết lo, hằng ngày từ đâu mà có cơm gạo để ăn như thế? Tâm trạng của những ngày đầu như thế là thời gian trong sáng nhất. Tôi không biết ai là người may mắn, nhẹ vía nhất ở đây. Khi tôi là người đầu tiên cất một chòi lá lên mặt đồi này. Không riêng nơi ở chỗ tôi tụ tập càng đông, mà sát ranh đất Tâm Thanh, Minh Bá cũng từ Sài Gòn lên đây khởi nghiệp “văn minh” bằng những thất lầu vĩ đại. Thượng tọa Minh Bá thì chuyên tu, Thượng tọa Thanh Tâm thì chuyên giảng, với tôi thì cũng gần gũi như huynh đệ nhưng con đường thì mỗi người đều có bản đồ riêng cho mình.
       Gần bên cây cẩm lai, nơi tảng đá lớn làm chòi tranh của tôi còn có mấy cây rừng già to lớn và cao đến vài mươi thước. Một buổi sáng mặt trời vừa phóng những tia sáng dịu dàng tươi mát nhất của đầu ngày lên những đọt cây cao chót vót, tôi còn ở trong thất ván mới làm xong chưa ra ngoài, bỗng nghe những tiếng lạ mà âm thanh quá đỗi hay. Tôi bước ra ngoài dòm lên thấy một bầy chim ngũ sắc đẹp vô cùng. Mỗi vài ba con thì có một con màu đỏ như than lửa đang hừng, vài con khác thì có màu xanh như màu ngọc bích rọi qua đèn, những con khác thì màu vàng rực rỡ như tia sáng mặt trời. Màu khác nhau trong từng nhóm không giống nhau nhưng chúng cùng nhịp nhàng bay đến và bay đi. Khi chúng vừa xuất hiện thì dường như cả một vùng xung quanh đều khởi sắc, màu cây xanh còn đọng những giọt sương lấp lánh dưới ánh sáng ban mai đung đưa trong làn gió sớm, tất cả đều lung linh vùng dậy như xu hưởng từ mãnh lục diệu kì của bầy chim lạ. Chúng còn đến nhiều lần, khi mà dưới mặt đất gồ ghề đá sạn, chúng tôi cùng nhiều nhóm từ nhiều nơi tụ lại. Loài chim này bay rất cao có thể chúng từ một nơi rất xa, trên đường đi ngang qua mà những cây cao chót vót này là trạm dừng chân của chúng. Tôi theo dõi vài lần thì thấy chúng từ trên cao ở từng không mà hạ xuống đọt cây. Khi đi thì chúng vọt lên khỏi đọt cây và bay vút ngang qua những đám sương mây giữa từng không rồi mất hút.
        Tôi cũng từng liên tưởng những huynh đệ chúng tôi dừng chân ở nơi này cũng giống như đàn chim lạ kia tạm dừng cánh bay trong chốc lát. Chúng ta cũng có thể thấy chỉ một đàn chim quý ghé qua chốc lát có thể làm cho cảnh sắc thêm xinh, người người thêm hoan hỷ. Ta lại còn có thể thấy những tương cận, tương sinh, tương giao, tương tác của tất cả muôn loài vạn vật và qua thuyết sinh duyên (Paticcasamupàda), ta thấy được tất cả hiện tượng giới, dù hữu tình hay vô tình đều đã trải rộng Pháp âm trong tất cả (chính nó).


 
Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ ba - 27/06/2017 12:06   Đã xem: 33

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những bài mới hơn

Những bài cũ hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây