Tiến Trình chứng nghiệm trong thực tại Người mây trắng

Thưa bạn, nếu chúng ta có đọc tập sách này. Từ khởi đầu cho đến: “ Tịnh chỉ tất cả thành An lạc thật tối thượng” bạn đã thấy đây là những đoạn hồi ký của người Mây Trắng. Rồi bạn sẽ thấy người Mây Trắng… chẳng ra gì, vì chẳng có gì mà ra…!

Lời cáo lỗi về -
Sự thiếu sót và bổ túc 
không bao giờ đầy  đủ.



Thưa bạn, nếu chúng ta có đọc tập sách này. Từ khởi đầu cho đến: “ Tịnh chỉ tất cả thành An lạc thật tối thượng” bạn đã thấy đây là những đoạn hồi ký của người Mây Trắng. Rồi bạn sẽ thấy người Mây Trắng… chẳng ra gì, vì chẳng có gì mà ra…!
Quả thực tôi có biết ít nhiều về người Mây Trắng. Y đã đếm đủ lần cơ cực, nếm đủ mùi lận đận, hiểu rõ thế nào là khốn cùng, kiệt tận. Y đã chấp cánh trong sự CHẾT bay lên qua sương khói mịt mù … Không nhờ ánh sáng rộng dài qua Trường dạ thì không thể hiện hình làm Mây Trắng!
Tôi và Mây Trắng tuy không hai nhưng không bao giờ là một! Vì “ không một” nên tôi biết được y.
Trong tập sách này y khởi đầu bằng chữ TÍNH, Tính của “ Mẹ” … không nói gì!
Má hay mẹ, âm thầm chịu đựng, như đất “Đất mẹ”  chịu đựng vững bền được tất cả sự dẫm đạp lên trên. Đất thì sinh trưởng mà không cậy công. Mẹ sinh và nuôi con không tính toán…. Vì không tính nên gọi là Thật - Tính.
Thật - Tính thì ở trong tất cả Tính, mà có Tính thì có Tướng. Tướng thì luôn biến thiên vận chuyển, qua mọi thời mọi lúc. Đó là : TIẾN - TRÌNH - VẬY.
Tập sách này Người Mây Trắng  đề tựa là: TIẾN TRÌNH CHỨNG NGHIỆM TRONG THỰC TẠI.
Thế nào là thực tại? Nếu có người Thấy được Thực Tại thì sống Thực Tại. Người đã sống trong lòng về Thực Tại. Vì Thực Tại chưa bao giờ có quan niệm về Thực Tại.
Khi không có một quan niệm về Thực Tại. Không có sự mù lòa sát nhập thì đó là CHỨNG – NGHIỆM.
Chứng Nghiệm là Pháp Nhãn nhưng không hề mất những kinh nghiệm đời thường .
Kinh nghiệm là lập lại từ sự nhớ lại dòng đời đã qua. Nếu chúng ta bị sự nhớ lại liên tục dày đặt không kiểm soát được đó là Vọng Tưởng. Ta có khả năng nhớ lại để làm một điều có lợi ích, thì nhớ lại ở đây là: “Sử dụng” hay là tự thụ dụng.
Người có thể dùng những cành hoa cắm vào chiếc bình biểu hiện được cảnh sắc của một ngày Tàn Đông hiu quạnh đó là sáng tạo. Những chiếc lá vàng nghiêng đổ, những nhánh cành thưa thớt rung rinh qua làn gió nhẹ lành lạnh tiêu sơ, trên đồi cây nội cỏ người ngắm biết là khí thu đã về.
Không người làm, không tạo tác đó là nghệ thuật của thiên nhiên là sự sáng tạo của trời.
Chứng Nghiệm không có Ta nhưng người có thể ghi lại những gì mình muốn.
Viết lại, ghi lại không loại trừ sự giảm thiểu những gì chưa cần cấp. Như bộ sưu tập về chân lý, thì không cần cái phi chân lý. Trong tương đối thì có một bề mặt và một bề trái. Trong tập Hồi Ký này Người mây trắng đã dẫn dắt ngôn ngữ mình trên chiều hướng thuận. Cốt yếu “ Thị Kiến” cho ta hiểu được dòng chảy của sự  Chứng Nghiệm đã có mặt từ đâu, sơ trong những bước đường tu tập.
Chứng Nghiệm không đơn độc như Thực Tại ở trong tất cả. Thấy được tiến trình khách quan là thấy Thực Tại. Thực Tại phi danh, lìa tướng. Hiểu mà không tụ không tán đó là Chứng Nghiệm.
Một ngày không nắng, không có những tia nắng vàng đẹp, không có bầu trời xanh bao la thì “Mây Trắng là mây đen, mây vàng, mây đỏ”.
Các bạn có thể đọc “CHỨNG NGHIỆM BỀ TRÁI SAU BẦU TRỜI MÂY TRẮNG”. Tôi cũng sẽ khuyến khích người Mây Trắng nói lên tất cả những gì phía sau của nó.
Con đường “Tục đế” luôn Thanh Tịnh trong cái nhìn Trực Kiến. Cõi Thiên tâm sẽ biến thành dị dạng đa chiều theo kích thước Nhị Nguyên dịch động.
Người Mây Trắng đã hồi ký lại tiến trình trước lúc trần truồng trong dòng Sông Trà xứ Quãng…. Bước chân viên hành của y đã bỏ lại hai bờ Quê Hương giòng họ,bỏ lại ngôi nhà hàng cột Trắng có gen từ nhiều ngàn năm từ phương bắc, bỏ lại những ngọn đồi chập chùng đầy hoa và trái Sim tím màu thơ mộng.Và can trường hơn là bỏ lại  cả lũ bạn bè trai gái đêm đêm hò hét đuổi nhau dưới ánh trăng bên bờ cỏ dại.
Hình ảnh nào mà tai nghe mắt thấy thuở đầu đời, tuổi dại khờ chưa từng nói, chưa từng nghe một sắc một âm trong chồng chập, chưa lập lại, chưa phải sai, chưa làm xói mòn một lằn ranh Tâm thức. Đó là cái không thẹo vết, không ao tù, không kinh nghiệm, không dẫm trùng lênnhững bước chân đi về xuôi ngược…
Ôi là sắc màu Quê xưa, mùi hương từ cuống rún, hơi thở dại khờ mộng ấu mênh mang.Thuở đầu đời buổi tinh sương, nguồn sơ khai khí lực. Gọi tới, đợi về  ngã tẻ đường xa, tính lẫn lộn  lòng hoang mang, một quê hương một giếng hồn mù mịt. 
Hãy nghe tiếng chó tru suông giữa đêm khuya trăng vàng hiu quạnh quẽ. Hãy nghe tiếng ngáy ục ịch của bầy heo, tiếng mộng mỵ đen ngồm giữa chuồng nhà tăm tối.
Từ đâu sinh lên cái huyền hoặc mơ hồ? Từ đâu đẩy xô nhưng Vận Hành Kinh dị.
Cái gì đến cái gì đi đuổi nhau trong lòng đêm dày dặt …Cái mập mờ lần đầu khi bóng tối qua đi, rồi tinh sương rồi bình minh rồi giờ ngọ.
Ai thấy được cái Động mà BẤT ĐỘNG, cái đổi thay mà không hề thay đổi.
Muốn biết được cái sơ khởi Tượng hình, hay những cái dồn bùng vỡ  những tiếng nói đầu ngày, những âm động từ hoang sơ tăm tối. Hãy dừng lại, dừng lại cõi đi về. Hãy dừng lại bước chân khi dỡ lên và hạ xuống. Trước khi nói trước khi nghe không từ chữ động, lắng sâu dò tìm sự chú tâm, sự chú tâm tuyệt đối không có người, không có ta không có một tấm bia những cái tên khắc ghi bằng đá.
Không hiểu được nghệ thuật của cuộc sống trăng hoa này thì mọi suy tư điều vô dụng.
Suy tư trên suy tư những ý đồ bất tận. Tư  duy từ tư duy là Trộn bùn vào nước. Nghĩ ngợi điều chi, nếu không là một tên nô lệ!
Ta có thể nghĩ những gì đã qua, chứ không thể nghĩ những gì hiện tai.
Cái mà ta gọi là hiện tại, Thực - Tại chỉ là “một ý nghĩ”. Một tưởng, một ảo hay ảo giác mà thôi!
Tuy nhiên nếu ta thấy được bản chất cái mà Hiện Tại ,bản thân một ý nghĩ thực thể một ảo giác là gì thì ta có thể vượt qua, có thể thoát ly giải phóng toàn bộ những cơ cực của kiếp người.
Người thoát khỏi những lối mòn  kinh nghiệm, thì con đường tự chứng đã có tự bao giờ. Duy Thức Học gọi là ”Chứng Phần” và “ CHỨNG TỰ CHỨNG PHẦN”.
Vào lãnh vực không giới hạn này thì người ta dù có hồi ký, nhớ lại hay suy tư cũng không còn tổn thương nhiều như trước.
Mỗi người có thể dẫn dắt độ các thọ tưởng của mình như người mục đồng dẫn đám gia súc.
Nếu không phải vậy, không nắm chắc Thực Kiến nầy thì rủi ro không thể lường, như người xây nhà trăm tầng mà không biết gì về xây dựng cũng không kiểm tra được chất lượng và nguyên nhân.
Để kết thúc sự thiếu sót và bổ túc không bao giờ đầy đủ trong bài viết này, tôi xin được ghi lại vào đây một đoạn thi của người Mây Trắng.
Làm đi lập lại muôn lần
Cho tôi thấy rõ những tần khả tri
Làm đi lập lại muôn lần
Vì tôi “chưa thấy” những tần khả tri
Theo chân những bước đường đi
Những đường đã đến có gì mới đâu
Ước ao là “ với” những gì
Lòng tôi ao ước gợi thì gian sanh
Bao năm theo đợi Tiến trình
Chưa từng đã biết có mình ở trong


Bao năm gởi chuyện theo long
Mà trong hiện tại lòng vòng mãi thôi
Người đi là việc đã rồi
Mà sao bóng dáng còn ngồi lại đây
Hồn tôi một thể tròn đầy
Còn gì lai động những giây muộn phiền
Gữi ai giấc ngủ triền miên
Gữi ai đồng vọng giữa miền Hư vô.”                                                     

TRÊN ĐỈNH ĐÔNG PHONG LA, CUỐI HẠ GIÁP THÂN
        Trua ngy 25 thng 8 nam 2004
                          Người Mây Trắng

 

Bản quyền thuộc về Trang Thơ Phù Vân Trang Tử
Email: phuvantrangtu@gmail.com
Website: http://phuvantrangtu.com
Nghiên cấm sao chép khi chưa được sự đồng ý của tác giả.
Thứ bảy - 24/06/2017 09:38   Đã xem: 23

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những bài mới hơn

Facebook PhuVanTrangTu
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây